Nhận tư vấn tranh sơn dầu tại nhà miễn phí - Bán buôn bán lẻ trên toàn quốc - Mang mẫu tranh đến tận nơi cho khách chọn

Nhạc sỹ Đỗ Bảo: Lắng nghe đời sống cũng là một cách yêu

Đỗ Bảo đang ngập tràn niềm vui khi anh nhận được cú đúp giải thưởng Album của năm (Cánh cung 2 - Thời gian để yêu) và Nhạc sĩ của năm trong đêm trao giải Cống Hiến lần 4. Đó là giải thưởng xứng đáng cho những ngày tháng anh miệt mài trong phòng thu để làm nên những ca khúc nồng nàn, chắt lọc từ khao khát được sống cho những khung trời thương yêu trọn vẹn.


IMG_07011f

Vậy là album Thời gian để yêu đã giành được giải Album của năm như người yêu nhạc mong đợi, 4 năm mới ra mắt album thứ 2 sau Cánh cung, phải chăng sự cầu toàn đã làm anh chậm lại?


Tôi có rất nhiều áp lực khi cho ra mắt album thứ 2 này, áp lực chính là sự thành công của album Cánh cung, những bài hát trong album này đặt vào năm 2004 đã gây được hiệu ứng rất đặc biệt, một sản phẩm đầu tay của tuổi trẻ hồn nhiên và liều lĩnh, chưa có gì để mất. Còn bây giờ cái giá để đổi lấy thành công của album thứ 2 có thể là rất đắt, ngoài sự áp lực của sư luận, còn gặp sự không thuận lợi về thị trường âm nhạc đang bão hòa. Nhưng rồi sau nhiều trăn trở, tôi vẫn quyết định làm album tiếp theo, bởi đơn thuần, đó là đòi hỏi của nghề nghiệp, không phải để ai phán xét, mà tôi cần lưu lại những sản phẩm âm nhạc đánh dấu bước trưởng thành của chính mình. Để album được ra mắt, có những ngày tôi chỉ ngủ 3 tiếng, rồi lại lao vào phòng thu, sự cầu toàn đã làm tôi chậm lại nhưng tôi hài lòng vì tính cách đó đã làm tôi có những sản phẩm chất lượng. Tôi đã chăm chút cho album của mình từng chút một, kỹ càng đến mức nhiều khi thấy thừa thãi. Đôi khi chỉ vì một chữ, một nốt nhạc chưa hài lòng mà tôi mất cả tuần để sửa lại. Tôi muốn "Thời gian để yêu" phải giản dị và không gian âm nhạc đó dành cho sự thư giãn, nghỉ ngơi, tinh tế.tuyen tien liet

 

Âm nhạc trong Thời gian để yêu thảnh thơi, viên mãn như giọt cà phê tí tách trong một buổi sáng đầu thu Hà Nội, trong suốt và bình yên đến vô cùng. Tôi đã đọc rất nhiều dòng cảm xúc lâng lâng trong blog của các bạn trẻ về album này, sự đồng cảm của người nghe có phải là hạnh phúc nhất với người nhạc sỹ?


thuc pham chuc nang Có những làm sóng tên mạng, rất nhiều blog đã phản ánh sự đón nhận của người nghe với album rất nhiệt thành, có rất nhiều bạn trẻ để avarta là bìa album, và hàng trăm entry đánh giá cảm nhận về những bài hát của Đỗ Bảo. Về doanh thu, lượng bán ra cũng rất là bất ngờ, mà với tình trạng hiện nay số lượng như vậy là đáng mơ. Tôi nghĩ cũng có những người nghe theo số đông và cũng có người ảnh hưởng bởi truyền thông, báo chí nhưng tôi không tin rằng truyền thông  có thể dẫn dắt được khán giả, bởi người nghe giờ đây rất tinh tế. Tôi cũng có linh cảm rằng thời gian sẽ mang cho những bài hát của tôi có cơ hội được đến nhiều hơn nữa với người nghe, mang lại cho họ những cảm xúc lắng đọng trong một cuộc sống đầy hối hả.

 

Khi người ta lớn hơn một chút, trải đời một chút thì mới thấy rằng bình yên là quí giá biết bao nhiều. Phải chăng Thời gian để yêu như một tấm vé đưa Đỗ Bảo về cái bình yên hiếm hoi giữ cuộc đời tất bật này?

IMG_0692

 

Nếu nói ra nghe có thể rất viển vông, nhưng tôi nghĩ rằng tất cả những gì được gọi là thành tựu, là văn minh của con người, của sự tiến bộ xã hội, đều xuất phát từ tình yêu. Tôi làm việc để làm gì? Để có một ngôi nhà đẹp, để cho con tôi có điều kiện học hành, để có thời gian đưa con đi chơi. Nhưng khi bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, thì mình cũng không có thời gian để mặc được một bộ quần áo đẹp, cũng chẳng thể nào sửa sang ngôi nhà tôi ở cho tươm tất, thậm chí cũng không thể đến ăn với bố mẹ một bữa cơm và không thể đưa con đi chơi một chiều cuối tuần thư thả. Đó chính là vấn đề mà những người trong cuộc sống hiện đại đang vấp phải, làm việc để có được cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng càng ngày càng xa rời mục tiêu đã đặt ra ban đầu, với vận tốc công việc nhịp độ gấp gáp, nhiều người trong đó có tôi quên mất rằng cần phải giành thời gian để hưởng thụ cho bản thân và những người thân yêu bởi thời gian trôi qua không chờ đợi ai cả. Có thể một ngày mai bạn có rất nhiều tiền nhưng con bạn đã hư mất rồi, người yêu bạn đã không còn cảm xúc bên bạn nữa, đó cũng chính là thông điệp mà tôi muốn gửi gắm qua những ca khúc hết sức giản dị, những đúc kết mà tôi đã rút ra từ chính mình sau những năm tháng làm việc điên cuồng. Như lời một câu hát trong album “Hãy chậm lại nhịp sống, để ta lớn lên…”.

 

Âm nhạc của Đỗ Bảo kén người nghe, nghe một lần, hai lần thì không thể nào cảm nhận được hết mà phải đến nhiều lần sau, cảm hết được những ca từ, giai điệu thì mới thấy nó hay kì lạ. Không có những ca từ hoa mĩ, những giai điệu trúc trắc. Nó chỉ là những lời thỏ thẻ, một trang nhật kí, một cảm xúc bất chợt bâng quơ của kẻ đang yêu. Làm thế nào để anh luôn dự trữ trong mình những năng lượng cảm xúc nồng nàn đến thế?

 

Từ trước tới nay thời gian để viết nhạc tôi ngồi tại nhà. Nhưng không gian để thu nhận ý tưởng, tứ thơ, nét giai điệu là trên đường đi, nơi làm việc hay bất cứ nơi đâu tôi gặp trong cuộc sống. Trong sáng tác, may mắn là yếu tố rất quan trọng, tâm hồn người nghệ sỹ rất phong phú, cảm xúc của anh là một chất xúc tác rất tốt với đời sống, nhưng trong khoảnh khắc sự xúc tác xảy ra, những ánh chớp lóe lên của cảm xúc, anh có ghi lại được hay không, nhiều khi nó vụt qua rất nhanh. Mỗi bài hát có một số phận riêng khi đến với công chúng, đó là điều người nhạc sỹ không thể biết trước được.

 

Nhìn vào cuộc sống thực tại của anh và cả con đường công danh thì nhiều nguời nghĩ rằng Đỗ Bảo dường như là một người đàn ông quá may mắn, vợ đẹp, con xinh, thành công trong sự nghiệp. Nhưng dường như chẳng có thành công nào lại chỉ rải hoa hồng?


IMG_0684

Đúng vậy, trong vòng 4 năm kể từ năm 2004 đến năm 2008, từ khi được biết tới với album Cánh Cung, tôi có rất nhiều cơ hội để làm việc, nhưng không phải có điều kiện như mọi người tưởng tượng. Bởi nghề nhạc ở Việt Nam vẫn chưa được coi trọng, chỉ có những nhạc sỹ nổi bật hẳn lên, làm những dự án quốc gia, thì họ mới có danh tiếng và tiền bạc, nhưng số đông thì cũng còn gặp khó khăn. Tôi thấy mình cũng như một anh công nhân, cần mẫn hàng ngày để kiếm sống. Chưa kể nhiều khi thấy buồn lòng vì sự thiếu công bằng như chuyện bản quyền ca khúc, chuyện cạnh tranh không lành mạnh… Nhìn sang giới ca sỹ cũng thế thôi, những người thật sự nổi tiếng như Mỹ Tâm, Hồ Ngọc Hà, họ cũng phải đầu tư rất nhiều, cả một ekip đi theo, để mang tới cho khán giả hình ảnh mới lạ, hấp dẫn, họ mới có catse cao, còn đa số các nghệ sỹ khác cũng không phải là sung sướng, nhưng nhiều khi vẫn phải lấp đi, vẫn phải che dấu để giữ được phong thái, đó là bi kịch của những người làm âm nhạc mà là một người trong giới, tôi hiểu. Thực tế, trong thời gian này, thật khó tìm gặp một ca sĩ nào tự tin để nói rằng đĩa nhạc của họ làm ra sẽ chắc chắn thu lãi, đa phần họ cho rằng làm album hay liveshow là để giữ khán giả, đánh dấu mỗi bước đi trong sự nghiệp, vì lòng yêu nghề, chứ trông chờ ở tiền bán âm nhạc là điều khá xa vời. Nói như vậy không có nghĩa là tôi quá bi quan, bởi tôi nhìn ở những mặt tích cực là những người nghệ sỹ nói chung họ đều rất là cố gắng vượt qua hoàn cảnh, vì hoàn cảnh ở đây không chỉ âm nhạc mà là khó khăn chung của cả xã hội, tôi nghĩ hãy nỗ lực hết sức có thể, rồi thời gian sẽ trả lời, sẽ gạn đục khơi trong, cho thấy những giá trị chính xác.

 

Cảm ơn Đỗ Bảo và chúc anh luôn có thời gian để yêu!


 

Jolie Khanh

Đăng trên tạp chí Sành Điệu năm 2009