Nhận tư vấn tranh sơn dầu tại nhà miễn phí - Bán buôn bán lẻ trên toàn quốc - Mang mẫu tranh đến tận nơi cho khách chọn

Phỏng vấn ca sỹ Thanh Lam

Ca sỹ Thanh Lam luôn là người đi tiên phong trong những phong cách hát mới. Luôn tìm tòi, thể nghiệm một mình tìm lấy và đi trên con đường riêng của mình mà không phải bất cứ một lối mòn nào. Bởi thế mà chị luôn đối diện với khó khăn, luôn chênh vênh giữa được và mất. Một cuộc sống riêng sóng gió, đầy biến động cũng không làm ảnh hưởng gì đến nhan sắc đầy mê hoặc, một tính cách nồng nàn nơi người đàn bà hát, với chị nối cô đơn là người bạn đồng hành không thể thiếu, và niềm kiêu hãnh chính là đôi cánh giúp chị băng qua những nỗi đau để tỏa sáng hết mình trên sân khấu hàng đêm, một mình hàng đêm… thuc pham chuc nang


Tôi là một người luôn nhìn thấu bản thân

thanh lam nho1

Chị luôn muốn đóng góp vào âm nhạc đương đại Việt Nam những phong cách và sáng tạo mới, hơi thở mới. Là người đi tiên phong, chị có thấy mệt mỏi không?

 

Tôi nghĩ là người dẫn đường thì bao giờ cũng sẽ chông gai hơn những người đi sau, con người sống thì phải có niềm tin vào những gì mình làm, cho đến giờ những thành quả trong công việc cũng đã được mọi người đón nhận, chính vì vậy mà tôi tin rằng, rồi với thời gian, mọi thứ sẽ được đánh giá một cách công bằng.

 

Nhưng đôi khi phải lâu, rất lâu người ta mới đánh giá được những gì chị cống hiến trong âm nhạc, dường như sự tự tin đã giúp chị vượt qua được những luồng khen chê khác nhau của dư luận?

 

Tôi luôn muốn là người đầu tiên đến với khán giả bằng con đường chinh phục gian nan nhất, và giờ đây tôi cũng là một người nghệ sỹ có vị trí nhất định trong lòng khán giả và đồng nghiệp, nhưng tôi cũng là một nghệ sỹ có sẵn trong mình sự đa cảm, dễ tổn thương, sự bước qua dư luận để giữ vững quan điểm nghệ thuật với tôi cũng không phải điều dễ dàng. Sự tự tin trong tôi không phải ngày một ngày hai mà có được, đó là cả một quá trình phấn đấu không ngừng nghỉ. Tôi nghĩ một con người thực có tài và thực sự giỏi phải là một người minh mẫn, luôn luôn nhìn rõ bản thân mình, cân đo đong đếm được mình thừa ở điểm nào và thiếu điểm nào, mình đang ở đâu, mình đang làm gì. Tôi nghĩ nghệ thuật không phải là một cuộc chơi, mà phải phải động và cống hiến, phải chấp nhận cái được và cái mất trong cuộc sống.

 

Thực ra dòng nhạc nào cũng vậy thôi, khi bạn có một nền móng vững, bạn sẽ có một luồng khán giả nuôi bạn, nuôi ở đây không phải là tiền bạc, mà là nuôi cho bạn niềm tin, nuôi cho bạn hoài bão để làm việc, tôi cũng có những fan ruột của mình, những người luôn mong chờ những sản phẩm của mình ra mắt, đó là hạnh phúc lớn nhất của người làm nghệ thuật và là điểm tựa cho tôi trên con đường sáng tạo đầy chông gai của mình.

 

Tính cách tạo nên số phận, có bao giờ chị nghĩ, nếu bớt sống bản năng hơn, cuộc sống của chị cũng sẽ đỡ chông gai hơn không?

 

Người sống bản năng, hay theo tôi là người dám sống thật với chính mình vì vậy luôn ẩn chứa một sức mạnh hơn người. Vì phải thật tự tin thì mới dám sống bản năng, dám tin vào những gì mình có, những gì thuộc về mình mà không thuộc về người khác.Tôi cho rằng mỗi con người sinh ra không ai được trọn vẹn, ông trời cho mình mạnh mặt này thì sẽ bắt mình yếu mặt kia, thay đổi tính cách là một điều rất khó, đó là điều phải chấp nhận. Cuộc sống này kỳ lạ lắm, có những điều mình tưởn được lại là mất, có cái tưởng là mất lại là được, có những cái tưởng như là rủi ro lớn đến với mình, thì mình lại nhìn thấy trong đó tia mong manh của sự may mắn, có những điều tưởng chừng may mắn, lật mặt trái lên bạn đã thấy ngay được những thảm họa. Nhưng những biến cố đến trong cuộc đời, đều cho con người ta những suy nghĩ sâu sắc hơn. Nếu bạn có một cuộc sống bình lặng, thì nhãn quan nhìn cuộc sống của bạn sẽ khác, nhưng nếu bạn trải qua nhiều thử thách, với một người mạnh mẽ và cá tính, đó cũng là để tôi luyện cho bạn vững vàng hơn, nếu bạn vượt qua được, bạn sẽ có nhãn quan nhìn cuộc sống độ lượng hơn.

 

Đi một mình thì sẽ được là mình!


thanh lam nho2

 

Là một người phụ nữ hoạt động nghệ thuật nổi tiếng, có khi nào chị rơi vào tình trạng muốn ngã lòng không muốn tiếp tục con đường của mình, có lúc lại hạnh phúc và không thể thay đổi được những gì mình đã chọn?


 

Đó là hai thái cực cảm xúc mà người làm nghệ thuật thường trải qua, bởi nghệ sỹ bao giờ cũng mong manh, mơ mộng và lửng lơ hơn những người làm các ngành nghề khác như kỹ sư hay kế toán. Cũng có lúc tôi trải qua cảm xúc hạnh phúc tột đỉnh, và cũng có những lúc lún sâu trong buồn chán, nhưng đó cũng là điều bình thường, không  có ai mà cứ đi lên mãi hay xuống mãi. Điều quan trong là mình phải hiểu mình muốn gì và cần gì để vượt qua lúc thăng trầm như vậy.

 

Và những lúc như thế chị có tìm được người có thể chia sẻ với chị mọi chuyện không?

 

Thực tế không phải ai cũng xứng đáng nhận được sự chia sẻ, tôi nghĩ là trong cuộc sống tôi có sự kiêu hãnh riêng, những người bạn có thể tụ tập thì không phải là người bạn tôi có thể chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống, những người bạn thực sự có thể tin tưởng được, thực sự rất ít. Con người ta khi càng già đi, càng trưởng thành theo thời gian, tôi càng thấy cuộc sống không mơ mộng nữa, càng hay cảm thấy cô đơn hơn, cô độc hơn. Bởi vì lúc đó bạn bóc tách cái mộng mị ra và nhìn thẳng vào cốt lõi hơn, buồn nhất là con người sẽ cảm thấy đa nghi, không có nhiều niềm tin nữa, khi tiếp xúc với bạn bè, bạn sẽ đi xuyên qua cái vỏ để hiểu được bản chất của họ, chính vì vậy mà khi già đi, con người ta càng ít bạn, cô độc hơn trong cuộc sống.

 

Một hình ảnh người nghệ sỹ cô đơn, thăng hoa trong sự đơn độc của chính mình, có đúng với chị?

 

Có lúc tôi cảm thấy cô độc, bởi những người tiếp xúc với tôi, họ chỉ nhìn thấy tôi ở phần vỏ, ngay cả bố mẹ mình, không ai có thể chạm tới tâm sâu trong trái tim tôi, rất khó để hiểu và chia sẻ được. Tôi là người luôn có những khoảng riêng mà không phải ai cũng biết được, và tôi cho đó cũng là chuyện bình thường trong cuộc sống, nghệ sỹ thường cô đơn, càng nổi tiếng họ càng cô đơn hơn.

 

Đã đi biểu diễn ở nhiều nơi trên thế giới, và được xem là “người chị cả” của làng nhạc nhẹ Việt Nam, theo chị làm thế nào để nâng cao thẩm mỹ âm nhạc của giới trẻ?


 

Để nâng cao thẩm mỹ âm nhạc thì giáo dục trong âm nhạc là rất qua trọng, phải tạo nền móng cơ bản âm nhạc khi bạn còn nhỏ, tôi để ý thấy những bộ phim ở nước ngoài thưởng chủ yếu là nhạc cổ điển, khi xem phim, vô thức dòng nhạc đó đã ngấm vào đứa trẻ, và lớn lên những âm điệu đó thành những cái thuộc về đứa trẻ đó, đó là cái gốc để cảm nhận âm nhạc rất tốt. Còn ở Việt Nam hiện nay, chúng ta chưa có thị hiếu nghe nhạc. Ví dụ bạn không biết gì về tôi, có một người nói với bạn rằng: Thanh Lam hát hay cực,  thế là khi nghe mình hát bạn lại thấy tôi hát hay, nếu người khác lại bảo Thanh Lam hát dở lắm, thì bạn cũng không nghe tôi hát nữa. Những phương tiện thông tin đại chúng, rồi phát thanh, báo chí quá vội vã để đẩy lên những ngôi sao ảo. Tôi thấy rất tội, tội cho cho cả người nghe, những em trẻ chưa có thảm mỹ âm nhạc rất dễ bị ám ảnh, tội cả cho những ngôi sao ảo, họ bị lơ lửng trên không, không biết mình là ai. Họ được thổi lên rất nhanh và biến mất cũng rất nhanh. Tôi tin rằng 20 năm nữa, nền âm nhạc của mình cũng như những nước cấp tiến khác, giá trị thực sẽ được nhìn nhận một cách chính xác, ngôi sao trẻ vẫn được yêu thích, nhưng khán giả sẽ biết là khả năng chỉ có vậy thôi, chứ không như hiện tại mọi thứ đang bị xóa hết

 

Trong những nghệ sỹ trẻ hiện nay, chị kỳ vọng nhất vào ca sỹ nào?

 

Trong ca sỹ trẻ hiện nay tôi thấy có Tùng dương là một ca sỹ trong dòng nhạc nhẹ ở Việt Nam đầy triển vọng thông minh, có hoài bão trong nghề nghiệp và có một con đường dài riêng của mình. Tài năng của mỗi người chỉ chiếm khoảng 40%, còn lại 60% phải là khát vọng. Sau đó mới là sự khổ công, nỗ lực... Nhưng chắc chắn phải có khát vọng thì mới đi lâu dài với niềm đam mê của mình được. Tất cả những thứ đó cộng lại sẽ làm nên bản lĩnh của một người nghệ sĩ.

 

Con cái là tài sản quý nhất

 

Sau cuộc chia tay với nhạc sỹ Quốc Trung, lựa chọn để chồng nuôi con có phải là hy sinh lớn nhất cho sự nghiệp của chị?

 

Sự phán xét của người ngoài trong trường hợp này thường đổ lỗi cho tôi, trong cuộc sống chẳng có sự lựa chọn nào không phải trả giá nhưng bạn hãy tin rằng, tôi cũng như bao bà mẹ khác luôn giành những gì tốt đẹp nhất cho con mình.

 

Chị kỳ vọng điều gì ở những đứa con của mình?

 

Trong cuộc sống, con cái là một điều rất thiêng liêng, từ xưa khi mình còn trẻ, tôi nghĩ rằng mình là một người phụ nữ khỏe mạnh, tôi muốn có bao nhiêu con thì có, nhưng khi trưởng thành thì tôi mới thấy con cái là định mệnh trời cho, thật may mắn tôi đã những đứa con trộm vía rất dễ thương, thông minh, khỏe mạnh, đó là tài sản quý nhất với tôi trong cuộc sống.

 

Tôi là người không đặt cho mình những chỉ tiêu phải phấn đấu trong cuộc sống, mà là những thôi thúc rất tự nhiên trong bản năng, có thể vì như vậy mà tôi rất tự tin trong các cuộc thi, tự tin trong những cuộc ganh đua. Nhưng tôi không cho phép mình tụt hậu và đứng sau người khác, trong lứa tuổi 40 của mình, tôi cũng phải vào được top các cô goog looking, thành đạt, tôi vẫn dạy các con mình là trong lớp, các con ít nhất phải vào được topten những người giỏi nhất, sau này vào công việc gì cũng vậy, nếu các con đứng thứ hàng trăm là các con thua, và để đạt được điều đó các con phải tìm được mặt mạnh của mình để phát huy, nếu con có tình yêu và đam mê với công việc đó, con sẽ thành công.

 

Chị có hướng cho con cái hoạt động nghệ thuật giống mình không?

 

Từ nhỏ chưa có đứa con nào của tôi bộc lộ năng khiếu âm nhạc như mẹ, con gái lớn của tôi lại vẽ rất đẹp, tôi đang cho cháu theo học thiết kế nội thất, con hai đứa sau đang học âm nhạc ở trường âm nhạc quốc gia. Tôi nghĩ quan trọng là cha mẹ phải nhìn ra được tố chất của con cái và hướng con đi đi đúng khả năng, rất có thể con tôi sẽ không là một người nghệ sỹ như mẹ, nhưng nếu con tôi có thể chỉ là một người cắm hoa, nhưng là trong top những người cắm hoa giỏi nhất, thì cũng tốt hơn làm ca sỹ mà ở top 100.

 

Ở chị luôn toát ra một phong thái đặc biệt của một phụ nữ xinh đẹp, nổi tiếng, đó có phải là áp lực với một người đàn ông muốn gần chị không?

 

Tôi thích người đàn ông đến với mình không phải vì nhan sắc, cũng  không phải vì danh tiếng mà đến với những gì chân thực nhất mà tôi có. Nghĩa là cả ưu và khuyết của tôi. Tôi không thể hiện ra bên ngoài tính cách quá nóng bỏng, tôi cũng là một người có khoảng cách, không phải là người dễ gần. Đa số những người bạn hay thích tôi đều là những người cá tính, như vậy thì họ mới thích được tuyp người như tôi. Tôi không thích và không có thời gian cho những cuộc hội hè đàn đúm, như thế thì thà nằm chơi với con, xem một bộ phim còn thú vị hơn nhiều. Trong các mối quan hệ tôi là một người rất biết ứng xử, một người văn minh, biết mình nên làm gì và không nên làm gì, không can thiệp sâu vào cuộc sống riêng của người khác. Một mối quan hệ thực sự là mối quan hệ giúp nhau thực sự phát triển, giúp nhau vươn lên trong cuộc sống.

 

Đối diện tin đồn băng sự im lặng


 

Sự quan tâm của báo chí và tin đồn quanh mình có khiến chị mệt mỏi?

 

Báo chí cũng giúp cho tôi rất nhiều để chia sẻ với khán giả những dự định tôi đang làm, những tâm sự, trăn trở về nghề nghiệp. Càng với thời gian, có kinh nghiệm sống hơn, tôi sẽ tiết chế được cái lợi và cái hại, sẽ rút kinh nghiệm dần sau mỗi lần phỏng vấn. Thực sự với nghệ sỹ, báo chí cũng giúp rất nhiều cho việc PR tên tuổi, nhưng cũng chỉ một phần thôi, thực lực của bản thân mới là điều quan trọng nhất

 

Đối với một người làm nghề giải trí thì việc bị những tin đồn hay những sự hiểu lầm làm thiệt hại uy tín của mình là điều luôn luôn xảy ra. Có những người tôi tưởng là người bạn, thậm chí bạn thân, đồng nghiệp, mà còn bất ngờ vô cùng khi nghe họ nói về mình, nữa là người ngoài, những người chưa bao giờ tiếp xúc trực tiếp với mình, chỉ nhìn thấy tôi trên sân khấu, qua báo chí, thì làm sao họ có thể hiểu đúng về tôi được, nên tôi cho rằng chuyện đồn thổi cũng là rất bình thường.

 

Gần đây rất nhiều bài báo giật tít “ Ca sĩ Thanh Lam bị đánh ghen..”, “Ca sĩ Thanh Lam bị kiện..” CHị đã im lặng, phải chăng đó cũng là một cách khôn ngoan để tránh dư luận?

 

Chuyện đó cũng làm tôi mệt mỏi vì ảnh hưởng đến uy tín của mình, nhưng tôi nghĩ rằng đôi co nói qua nói lại cũng chả dài quyết được vấn đề gì, chỉ đẩy vấn đề đi xa hơn và rắc rối thêm, đúng hay sai thì cuộc sống cũng còn rất là dài, biết bao là chông gai, mình sống thế nào mới là quan trọng, mọi chuyện hãy để thời gian trả lời. Kể cả trong cuộc sống gia đình, không phải lúc nào bạn cũng nên đôi co, bạn nói vào lúc nào mới là quan trọng, những va vấp cũng sẽ giúp bạn vững vàng hơn trước những thử thách của cuộc sống.

 

Một câu hỏi cuối, đích đến của chị là gì, sau những đam mê mà chị đang lao động?

 

Mỗi người đều có những giá trị riêng, cuộc sống rất là công bằng, cho đi rồi sẽ được nhận lại. Đích đến của tôi không phải là thành quả hiện tại, là vật chất mà tôi sở hữu, mà là những gì còn lại khi tôi mất đi. Có những người không được đánh giá cao khi người ta còn sống, nhưng khi mất đi những người ở lại mới thấy được giá trị cống hiến của con người đó cho nghệ thuật, và giá trị của tôi cũng sẽ là những gì còn ở lại khi tôi ra đi.

 

Cảm ơn chị và chúc chị luôn hạnh phúc, tự tin và kiêu hãnh trên con đường của mình, trong hạnh phúc cũng như trong sự nghiệp.


(Jolie Khanh) Hải Xuân  Ảnh: Na Sơn

Đăng trên tạp chí Mỹ Thuật năm 2009